Phú Minh, Tây Tựu, Từ Liêm, Hà Nội

Một số lợi ịch mà máy chạy bộ điện đem lại

Bỗng một chị nhìn tôi cười, nói:

–         Trên đó có gì mà chị ở lâu thế?

Tôi chỉ cười vì chính tôi còn không biết lấy gì trả lời chị cơ chứ. Anh kéo tôi đi mua máy chạy bộ điện đa năng tại https://thethaotaiphat.com.vn/may-chay-bo/c70.html ghế cho tôi và ngồi đối diện. Anh nhìn tôi chăm chú. Tôi cũng nhìn anh. Anh còn đẹp hơn trong giấc mơ vừa qua.

–         Bây giờ để anh hỏi, em trả lời. Rồi em có thắc mắc gì anh sẽ giải đáp hết. Em nhớ tên em chứ?

máy chạy bọ điện

–         Hiên – đó là tên em. Em nhớ được tất cả về em, về gia đình em. Riêng nơi này và anh. Em không hề nhớ máy chạy bộ nhập khẩu gì cả, em không biết gì cả. Anh làm ơn nói cho em nhanh lên. Tôi sốt ruột.

–         Được rồi. Đây là đồi cát Nam Cương ở Ninh Thuận. Anh là chồng sắp cưới của em. Anh tên Trọng. Tuần sau chúng ta sẽ biết máy chạy bộ điện hay cơ tốt hơn tổ chức lễ cưới. Chúng ta….

–         Chồng sắp cưới? Tôi cắt ngang lời anh vì quá ngạc nhiên.

–         Em để cho anh nói. Vì tuần sau chúng ta tổ chức lễ cưới nên em muốn chúng ta đến mua máy chạy bộ bằng điện nơi này. Em nói nơi này chứa đựng những kỷ niệm của riêng em.

Anh có vẻ rất thành thật. Tôi nhìn anh rồi đập đập tay lên đầu, cố gắng nhớ. Nhưng tất cả đều vô ích. Tôi chợt nhớ tới cái điện thoại trong túi quần mình. Tôi móc nó ra, tìm kiếm trong danh bạ.

máy chạy bộ đa năng

–         Em lưu tên anh là Anh. Anh hiểu ý tôi.

Tôi không thèm nhìn anh, bấm gọi vào cái tên đó. Điện thoại anh đổ chuông. Anh đưa tôi xem cách sử dụng máy chạy bộ điện thoại, cuộc gọi đến hiện lên cái tên “Bé của anh”. Bỗng nhiên tim tôi đập mạnh. Tôi nhìn anh đầy hoài nghi. Tôi bấm số mẹ để xác nhận.

–         Alo, mẹ nghe nè con. Đi chơi vui không con? Ở đó chắc là nắng lắm hả?

–         Dạ…mẹ. Tôi mừng rỡ khi nghe giọng mẹ. Đúng là mẹ rồi.

–         Trọng lúc nãy có gọi cho mẹ rồi, nó nói tụi con đã tới đồi cát. Mẹ cười.

Lợi ích không ngờ của việc hằng ngày chạy trên máy tập

Nghe tới đây, tôi không còn nghi ngờ gì anh nữa. Anh nói thật. Tôi là kẻ mua máy chạy bộ ở Hà Nội mất trí nhớ. Tôi gượng cười:

–         Dạ, tự nhiên con thấy nhớ mẹ. Tôi cố gắng không khóc.

–         Con nhỏ này, tuần sau lấy chồng rồi. Lúc đó là quên mẹ ngay đó mà. Mẹ cười.

–         Dạ, con chào mẹ. Tôi cúp máy.

Tôi tìm kiếm trong điện thoại hình ảnh tôi và anh nhưng không hề biết máy chạy bộ điện giá bao nhiêu có. Tôi thắc mắc:

–         Sao trong điện thoại tôi không có tấm hình nào của anh cả?

–         Đơn giản vì em không thích. Điện thoại anh cũng không có tấm hình nào của em. Nhưng em xem cái này đi.

Anh đưa tôi chiếc máy ảnh, bên trong toàn hình ảnh tôi và anh. Trông tôi rất hạnh phúc. Đây là tôi sao?

 

 

1

No Responses

Write a response